Chuyện tóc (tập 2)

Standard

 

Chẳng là, mình có mái tóc khá dày và xoăn tự nhiên. Giống Hajime-chan trong Hajime-chan ga ichiban. Rất đặc trưng Đông Nam Á. Như kiểu các cô các dì các mẹ những năm đầu của thế kỉ 20 ấy.

Từ khi còn học cấp 1 và bắt đầu có ý thức về ngoại hình, mình đã cảm thấy khổ sở về mái tóc của mình. Vì nó vô cùng cứng đầu, luôn chỉa ra ngoài và chẳng bao giờ nghe theo cái lược của mình. Thế nên, khoảng chừng năm mình học lớp 7, công nghệ duỗi tóc du nhập vào Việt Nam, mình như được cứu vớt. Hơn nữa, tóc mình dày, duỗi ra vẫn còn độ phồng mà không bị “ma nữ” như các bạn tóc mỏng khác, nên mình đã chẳng có vấn đề gì với kiểu tóc đó. Từ đó cho đến hết cấp 3, mình trung thành tuyệt đối với kiểu tóc duỗi này.

Đến khi lên đại học, do hoàn cảnh du học sinh nghèo hiếu học, mình không thể nào mỗi 6 tháng ra hair salon tiếp tục làm trò “ủi” tóc được. Thứ nhất là mắc. Thứ hai, các bạn Tây chỉ quen làm tóc mỏng kiểu Tây, ứ thể nào xử lý được mái tóc đặc trưng châu Á của mình. Thế nên, trong 3 năm trời, tóc mình dần dần được trả về với hình dạng tự nhiên. Trừ một lần về VN, do táy máy mà mình lại đi uốn tóc. Và cái thể loại tóc đã uốn/ duỗi mà không tiếp tục chăm sóc thì nó không về hẳn hình dạng tự nhiên 100% được, mà nửa phồng nửa xẹp, rất fail.

Tuy nhiên, trong 3 năm trời ở xứ người mình vẫn có đi cắt tóc. Duyên trời đưa đẩy, mình đã gặp được một chị stylist vô cùng xuất sắc. Chị ấy đã dựa trên form tóc có sẵn của mình, chỉ cắt ngắn thôi, mà ra kiểu cách lớp lang đàng hoàng. Hay nhất là sau đó mình hoàn toàn không phải sấy hay làm trò mèo gì với tóc của mình cả, chỉ cần gội xong, để khô, dưỡng ẩm, boom! Xinh đẹp hoàn hảo.

Tại sao mình phải khen chị ấy nhiều như vậy, là vì sau này khi mình về Việt Nam, mình chưa gặp được ai như chị ấy cả. Các anh hair stylist đều nhìn tóc mình với một vẻ khinh bỉ ái ngại, sau đó tích cực dụ dỗ mình duỗi/ uốn. Kể cả anh chàng stylist hiện tại của mình. Thật lòng mà nói thì mình rất thích anh ấy. Anh ấy nhuộm tóc rất đẹp, cắt tóc cho mình rất nâng niu tỉ mẩn (đến mức mình đã bị xiêu lòng là biết sao rồi đó), tạo kiểu tóc nào cũng rất hợp với mình. Thế nhưng, ài, mỗi lần cắt xong anh ấy cũng không thể nào không táy máy sấy phồng sấy xẹp duỗi đơ duỗi cúp cho mình, xịt một đống keo lên đầu mình, rồi mới hài lòng thả mình ra. Và cái kiểu anh ấy cắt ấy, sau đó mình phải sấy phải chải lại thì mới xinh đẹp hoàn hảo. Còn nếu hôm nào lười, gội xong chỉ để khô tự nhiên, thì nhìn không đến nỗi như con điên nhưng cũng rất chi là thiếu IQ.

Thế nên, ước mong to tát nhất của mình là tìm được một anh/ chị hair stylist nào như chị xinh đẹp ngày xưa, nhìn tóc mình như những gì vốn là, biết trân trọng nó, làm nó đẹp hơn mà không chằm chặp thay đổi bản chất của nó.

Thứ hai nữa là, bây giờ mình đã biết yêu tóc mình, thật sự. Sau cả một tuổi thơ chối bỏ nó, chỉ ước mong sao có mái tóc tơ mỏng nhẹ bay bay như các cô bạn của mình, sau rất nhiều lần loay hoay thay đổi, hết để dài rồi cắt ngắn, duỗi rồi uốn, nhuộm line rồi nhuộm hết, bây giờ mình đã trả nó về nguyên dạng. Chăm sóc nó và nuôi dưỡng cho nó dài ra như mẹ mình bà mình ngày xưa.

Đấy, chìa khóa của hạnh phúc chỉ đơn giản thế thôi. Yêu tóc mình như nó vốn là, và tìm gặp được người cũng yêu nó như mình yêu nó.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s